TRÁI TIM ANH BÊN PHẢI
Tôi gục gục đầu, cười với lão. Chúng tôi cùng nhau ăn biết bao nhiêu bữa cơm. Dù cho ngồi đối diện hay ngồi bên cạnh, đúng vậy, bất cứ khi nào tôi muốn nắm tay, lão đều sẽ nắm tay tôi. Thật tiện! Lão chồng tôi có một thói quen, đó là ở bên trái tôi thông thường trong mọi hoàn cảnh. Đi dạo phố, lão đơn thuần ở bên trái, tay phải nắm lấy tay tôi. Trong bữa tiệc, lão ngồi bên trái tôi. Ở nhà xem phim, cũng nhất định phải ngồi bên trái tôi. Có lần, lão đứng chờ tôi ở trạm xe buýt, tôi vừa xuống xe, theo quán tính sẽ là tôi đứng bên trái lão, cứ như thế thôi. Nhưng lão nắm hai vai tôi đẩy vào bên trong. Tôi nghĩ đơn giản, tất nhiên cũng giống như tâm lý một bà mẹ nuôi con, đi trên trường tất nhiên cũng đi bên ngoài, để con đi bên trong. Thế nhưng lão nói “sợ em ở phía ngoài, tài xế nhìn thấy lại gây tai nạn”. Tôi huých một cú vào bụng lão. Okay, I’m fine. “Anh nhìn đây” – Tôi ngoảnh cổ nhìn lão hét lớn. “Sao?” – Lão nhìn tôi. “Anh xem cổ em lúc nào cũng cứ nhìn về phía...