TRÁI TIM ANH BÊN PHẢI



Tôi gục gục đầu, cười với lão. Chúng tôi cùng nhau ăn biết bao nhiêu bữa cơm. Dù cho ngồi đối diện hay ngồi bên cạnh, đúng vậy, bất cứ khi nào tôi muốn nắm tay, lão đều sẽ nắm tay tôi. Thật tiện!



Lão chồng tôi có một thói quen, đó là ở bên trái tôi thông thường trong mọi hoàn cảnh. Đi dạo phố, lão đơn thuần ở bên trái, tay phải nắm lấy tay tôi. Trong bữa tiệc, lão ngồi bên trái tôi. Ở nhà xem phim, cũng nhất định phải ngồi bên trái tôi.
Có lần, lão đứng chờ tôi ở trạm xe buýt, tôi vừa xuống xe, theo quán tính sẽ là tôi đứng bên trái lão, cứ như thế thôi. Nhưng lão nắm hai vai tôi đẩy vào bên trong. Tôi nghĩ đơn giản, tất nhiên cũng giống như tâm lý một bà mẹ nuôi con, đi trên trường tất nhiên cũng đi bên ngoài, để con đi bên trong. Thế nhưng lão nói “sợ em ở phía ngoài, tài xế nhìn thấy lại gây tai nạn”. Tôi huých một cú vào bụng lão. Okay, I’m fine.
“Anh nhìn đây” – Tôi ngoảnh cổ nhìn lão hét lớn.
“Sao?” – Lão nhìn tôi.
“Anh xem cổ em lúc nào cũng cứ nhìn về phía bên trái, cứ thế này có phải sẽ bị quẹo qua một bên luôn không?”
“Haha” – Lão lắc đầu cười, còn dùng tay làm rối tung mớ tóc phía trước của tôi – “Vậy thì anh sẽ quẹo cổ sang phải nhìn em”.
Tôi mệt mỏi khi phải tranh cãi với lão chồng này, luôn không bao giờ nói lại tên lẽo mép này. Lão luôn có một thứ lý lẽ khiến tôi phải chịu thua mỗi khi cãi. Người ta hay bảo phải lấy chồng lớn tuổi hơn mình mới bớt cãi vặt, lão nhỏ hơn tôi ba tuổi, chắc chắn vì tuổi tác mà chúng tôi hay thích tranh luận với nhau đủ thứ chuyện. Kết thúc, vẫn là tôi thua. Vẫn là tôi bị lão chọc đến tức không nói được thêm lời nào.
Trong bất cứ bữa tiệc nào, khi chúng tôi bên cạnh nhau, vẫn luôn là hình ảnh, lão bên trái tôi, tôi bên phải lão. Có phải hơi nhàm chán rồi không? Trong bữa cơm, tôi cứ nhìn cách lão gắp thức ăn, rõ ràng dùng tay trái gắp thức ăn. Tức là thuận tay trái, nếu về lý thì khi nắm tay phải dùng tay trái nắm chứ.
-   Anh thuận tay trái à?
-   Không.
-   Thế sao lại dùng tay trái gắp thức ăn? Anh có thể dùng cả hai tay à?
Lão cười, tiếp tục ăn. Này đừng có mà chọc tức tôi lên nhé. Bà đây đã thắc mắc thì phải hỏi cho được.
-   Tại sao tại sao tại sao? – Tôi hét lên như đứa nhỏ đòi mẹ mua kẹo cho bằng được.
Lão một tay cầm đũa, một tay nắm tay tôi. “Em không thấy như thế này tiện lắm à?”. Rồi đem ghế ngồi vào bên trái tôi. Một tay gắp thức ăn, một tay cầm tay trái tôi. “Rất tiện phải không?”.
Vâng, rất tiện, đồ lưu manh. Thì ra lão chồng nhà tôi cũng mưu mô phải biết.
“Bất cứ khi nào, em muốn anh nắm tay, anh đều có thể nắm tay em.”
Tôi gục gục đầu, cười với lão. Chúng tôi cùng nhau ăn biết bao nhiêu bữa cơm. Dù cho ngồi đối diện hay ngồi bên cạnh, đúng vậy, bất cứ khi nào tôi muốn nắm tay, lão đều sẽ nắm tay tôi. Thật tiện!
Tuy chỉ khi ôm tôi ngủ, tôi luôn ở bên trái lão, điều này hoàn toàn ngoài lý lẽ mà tôi được biết. Nhưng khi áp đầu vào lồng ngực, nghe nhịp đập của trái tim kia, tôi mới hiểu, lão muốn tôi gần trái tim lão hơn, muốn tôi nghe trái tim lão vẫn đang đập, muốn tôi cảm nhận được tình yêu của lão. Tôi không còn gì thắc mắc nữa, ngủ được rồi đấy.

Nhận xét