BỮA CƠM CỦA MỘT QUÝ ÔNG
Tôi đọc
được ở đâu đó rằng một người đàn ông quyến rũ nhất là khi họ tập trung làm việc.
Tôi không phủ nhận, cơ mà người đàn ông quyến rũ nhất trong mắt tôi hiện tại
đang tập trung… thái rau ở dưới bếp, còn tôi hả? Tôi đang ngồi gõ gõ mấy chữ
này cho bạn đọc đây này.
-
Hôm nay cay hay không cay? – Giọng nói này vang
lên từ chính căn bếp của tôi.
Không
sai, là ông chồng già của tôi. Hằng ngày, từ trong căn bếp vẫn luôn vọng ra một
câu, nhất định vẫn là một câu “cay hay không cay”. Vấn đề nằm ở đâu? Là tôi từ
nhỏ đến lớn không thích ăn cay. Căn bản thì không phải không thể ăn, tôi vẫn có
thể ăn đồ ăn vặt cay đấy thôi, có điều, bữa cơm thì không nhé. Tôi ghét nhất
cái cảm giác cay nồng hay cho dù là cay nhẹ trong bát canh tôi húp. Nó làm cho
cổ họng tôi khó chịu. Nói không ngoa thì thuở nhỏ mỗi lần trong canh có chút ớt
cay, mẹ tôi sẽ bị tôi trợn tròn mắt lên mà sợ chết khiếp. Khi ấy nhất định bà sẽ
hoảng hốt “cay hả? ớt hả? Làm thế nào bây giờ? Ăn thêm tí cơm trắng cho đỡ cay
nhé con….” Tôi thích cái cách mẹ tôi lo lắng cho tôi mỗi lần tôi ăn trúng đồ
cay như thế. Nó làm tôi thấy mình được quan tâm đặc biệt. Con nít đứa nào chả
thế. Quan trọng là, tôi đến tận bây giờ vẫn thế.
Lão chồng
tôi từ ngày chúng tôi lấy nhau đến giờ đều luôn kiên trì theo đuổi một giấc mơ
“dạy vợ ăn cay”. Hằng ngày, vẫn kiên trì hỏi tôi “cay hay không cay” dẫu biết
tôi vạn lần vẫn nói một chữ thôi “không”. Sau đó lão sẽ “Ò, vậy thì hôm nay
không cay vậy”. Tôi chắc như đinh đóng cột rằng, sau câu nói này, lão sẽ lí nhí
nói thầm với bản thân “ngày mai nhất định phải ăn cay cho tui”.
Tôi lén nhìn bóng lưng của lão mà cười thầm. Người đàn ông này bao năm nay, 365.25 ngày một năm, chưa một ngày nào để tôi phải đói. Lão luôn là người nấu cơm cho tôi ăn, dù tôi có đói hay không, có thèm ăn hay không, dù lão có mệt hay không, dù có thích hay không. Lão ấy bảo “đem vợ từ mấy nghìn cây số qua đây không phải là để làm người giúp việc cho chồng nhé”, còn dương dương tự đắc giành lấy tạp dề lao vào bếp, lấy lý do “dạy vợ ăn cay” mà ngày nào cũng nấu ăn, bảo rằng nhất định sẽ có ngày vợ ăn cay như bao người rồi cùng chồng đi ăn lẩu cay.
Tôi lén nhìn bóng lưng của lão mà cười thầm. Người đàn ông này bao năm nay, 365.25 ngày một năm, chưa một ngày nào để tôi phải đói. Lão luôn là người nấu cơm cho tôi ăn, dù tôi có đói hay không, có thèm ăn hay không, dù lão có mệt hay không, dù có thích hay không. Lão ấy bảo “đem vợ từ mấy nghìn cây số qua đây không phải là để làm người giúp việc cho chồng nhé”, còn dương dương tự đắc giành lấy tạp dề lao vào bếp, lấy lý do “dạy vợ ăn cay” mà ngày nào cũng nấu ăn, bảo rằng nhất định sẽ có ngày vợ ăn cay như bao người rồi cùng chồng đi ăn lẩu cay.
Chồng
tôi là người Thái, mọi người đều biết họ thường thích ăn cay, đặc biệt mấy món
lẩu, cay muốn xé lưỡi. Tất nhiên tôi chưa ăn và cũng không dám ăn. Có điều, một
người bạn thích ăn cay của tôi đã ăn qua và nói tôi nghe về điều đó.
Lão cứ
luôn miệng nói muốn tôi ăn cay là thế nhưng chưa một lần nào nỡ để tôi ăn cay,
giống hệt như mẹ tôi vậy. Tôi nhớ có lần hai vợ chồng Peter, bạn học của lão vừa
ở bên Mỹ về chơi, chúng tôi hẹn nhau đi ăn ở một nhà hàng, vì chồng tôi có việc
đến sau tầm nửa tiếng, nên tôi cùng bạn bè gọi món trước. Thật đau đầu vì ở đây
phục vụ chủ yếu là lẩu, mà lẩu thì tìm đâu ra món không cay? Tôi đã phải ngồi
ăn… rau và uống Coca tận hơn hai mươi phút thì lão chồng tôi chạy thục mạng đến,
mồ hôi nhễ nhại, vừa chào mấy người bạn xong, bỏ áo khoác xuống, liền đưa cho
tôi hộp xôi xoài mới mua bên ngoài. Người vợ tỏ vẻ khó hiểu hỏi:
- Sao cậu
lại mua xôi xoài trong khi mình đang ăn lẩu ở đây?
Lão lau
mồ hôi trên trán, vừa mở hộp xôi, lau muỗng cho tôi và nói:
- Xin lỗi
hai người, cô ấy không ăn lẩu cay được, tôi bận họp nên quên dặn. Biết thế nào
cũng ngại không dám nói cho mọi người nên tôi phải mua đấy thôi.
Cô vợ gật
đầu cười, lườm mắt nhìn anh chồng, thúc một tay thật mạnh nói:
- Anh
nhìn đi, học hỏi đi nhé!
Cả ba
người cười lớn, còn tôi, tất nhiên muốn cười cũng khó vì đang ngậm một mồm xôi
vì đói. Lão nhìn tôi kiểu đáng đời, đói rồi chứ gì? Sau bữa ăn hôm đó, trên đường
về nhà, tôi đòi lê la mấy quán ven đường ăn thì lão nhất quyết không chịu,
choàng vai tôi đẩy vào xe, bắt tôi về nhà. Về đến nhà, lão lấy ngay một gói bim
bim nhỏ đưa tôi, bảo:
Nói
xong liền chạy tót vào bếp, lấy nào rau, nào cà rốt, nào đậu Hà Lan… Tôi đứng dựa vào
cửa bếp vừa nhìn, vừa ăn bim bim. Một lát sau, tôi yên vị ở sô pha, lão bưng
lên một đĩa cơm chiên thơm nứt mũi. Tôi cười híp mắt nói “lần sau …”. Lão nhanh
như chớp chặn lời “Lần sau chồng sẽ gọi
điện nhắc vợ trước khi họp, nhất định không để vợ đói nữa đâu”, nói xong lại
nhìn tôi với ánh mắt long lanh. Thật ra tôi muốn nói “lần sau không cần chạy thục
mạng mua xôi cho em đâu, em tự lo được mà”. Cơ mà thôi, dù gì, “cơm chiên lúc
này ngon quá, muốn ăn thêm có được không chồng?” Lão cười híp mắt lấy tay vỗ
lưng tôi ngay cơn ngẹn.
“Đồ háu
ăn”
Yêu là
được ăn thật nhiều món từ tay anh nấu, yêu là được anh lo lắng. Yêu là nhìn anh
lo lắng, lòng em lại vui đến lạ.
Yêu là nấu cho em ăn thật nhiều món, yêu là muốn
nhìn thấy em cứ béo lên mỗi ngày. Yêu là cho phép bản thân chiều chuộng em mỗi ngày.

Nhận xét
Đăng nhận xét